@kudzy978: Intimidation 🤣

Lee_cudxie_zee❤️
Lee_cudxie_zee❤️
Open In TikTok:
Region: DE
Sunday 21 September 2025 16:23:05 GMT
1931
195
20
3

Music

Download

Comments

choreographer_lessy1
choreographer_lessy1 :
😂😂😂😂asi ka
2025-09-23 15:15:45
0
patience.mukombe
Patience Mukombe 🇬🇧 🇿🇼 :
😂😂😂😂Lee please spare my ribs
2025-09-21 21:45:37
0
tindolindo3
tindolindo :
😂😂😂Wangu wangu miswaa
2025-09-21 16:56:45
0
moillah8
🦋momo23🦋 :
😂😂😂
2025-09-21 16:49:07
0
tada962
tada962 :
😂😂😂
2025-10-01 14:13:02
0
peter.johns21
Peter Johns :
🥰
2025-09-24 14:23:08
0
king.k208
King K :
😂😂😂😂😂
2025-09-22 13:35:42
0
thatgirltaity
thatgirltaity :
🥰🥰🤲
2025-09-21 18:11:30
0
memewachozee
memewachozee :
uri right right herr upsteyaz
2025-09-21 18:45:45
0
unclehilz
unclehilz :
kkkkkk dai pasina muroora wangu 😂😂😂😂
2025-09-27 04:27:49
0
marlizevneter
Traole :
kkkk hanzi kadzu kadzu🤣🤣🤣mudare
2025-09-26 18:20:24
1
tht_photography263
Tht_Photography263 :
Tocha 😂
2025-09-21 16:55:13
1
To see more videos from user @kudzy978, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

⸻ Berlin sau chiến tranh giống như một vết thương hở. Những bức tường loang lổ, những mái nhà thủng lỗ chỗ, những con đường chỉ còn lại dấu giày lẫn tro bụi. Trong cái thành phố ấy, họ đã tìm thấy nhau không bằng điều gì lớn lao, mà chỉ là một ánh nhìn vô tình chạm qua khung cửa sổ vỡ. Anh gặp cô vào một buổi chiều mùa đông, khi tuyết rơi lẫn trong tro bụi. Cô ngồi thu mình ở bậc thềm một nhà ga đổ nát, ôm trên tay vài tờ nhạc cháy sém. Cô từng học piano, nhưng tiếng đàn đã biến mất cùng mái trường bị san phẳng bởi bom. Anh chỉ là một thanh niên sống sót, bấu víu vào lao động để không phát điên. Họ bắt đầu nói chuyện bằng những điều nhỏ nhặt: bản nhạc cô nhớ chưa kịp đánh nốt cuối, những buổi sáng anh phải đứng xếp hàng lấy bánh mì, mùi bụi gạch cứ bám trong tóc không gội nổi. Những câu chuyện tưởng vụn vặt ấy, trong một thành phố đã không còn gì, lại trở thành hơi ấm hiếm hoi. Ngày cô nói sẽ rời Berlin, trời đổ một lớp sương mù dày như khói thuốc. Cô nói Paris gọi tên mình, rằng cô không thể sống mãi trong những đổ nát. Anh im lặng rất lâu, rồi gật đầu, như thể mọi từ ngữ đều bất lực. ⸻ Anh chọn ở lại, tin rằng Berlin sẽ hồi sinh từ đổ nát. Cô thì khác, đôi mắt lúc nào cũng ướt vì những giấc mơ vượt khỏi thành phố này. Paris, với cô, là nơi có ánh đèn rực rỡ và giấc mơ không vướng khói đạn, lo toan. Trước khi đi, họ đứng ở quảng trường Alexanderplatz - nơi khi ấy chỉ toàn gạch vụn. Cô nắm tay anh, thì thầm: “Ngày nào Berlin có lại ánh đèn, em sẽ trở về. Gặp nhau ở đây, tháng mười hai.” Anh không trả lời, chỉ khẽ siết tay cô. Trong lòng anh, lời hứa ấy như một ngọn đèn được thắp lên giữa bóng tối. ⸻ Tháng mười hai đầu tiên, anh trở lại Alexanderplatz. Gió lạnh quất vào mặt, tuyết rơi lất phất trên những mảng tường chưa kịp xây. Anh đứng chờ từ chiều sang đêm, cho đến khi quảng trường trống rỗng. Cô không về. Anh tự nhủ: chưa phải lúc. Có lẽ Paris còn níu chân. Có lẽ cô cần thêm thời gian. Năm thứ hai, thứ ba, thứ tư… Anh vẫn quay lại. Berlin dần dựng lên từng bức tường mới, từng ô cửa sáng đèn. Alexanderplatz khoác những lớp áo khác: từ nền gạch vụn đến quảng trường được lát lại, từ một trạm tàu nhỏ thành nút giao sầm uất. Mỗi năm, anh đứng đó, trong cái rét tháng mười hai, tìm một bóng dáng quen. Nhưng chưa một lần cô trở lại. Người ta bảo anh ngốc, rằng cô đã quên, hoặc đã có một đời sống khác. Paris xa xôi, ánh đèn Paris rực rỡ hơn. Nhưng anh không tin. Trong trí nhớ của anh, ánh mắt hôm chia tay vẫn còn nguyên, run rẩy như muốn khóc. Một người hứa hẹn như thế… sao có thể biến mất mãi? ⸻ Anh già đi theo từng mùa đông. Mái tóc điểm bạc, bàn tay chai sần. Berlin cũng già đi trong một dáng dấp khác: bức tường dựng lên chia đôi thành phố, rồi đổ xuống trong tiếng reo hò. Những ngọn đèn ở Alexanderplatz sáng rực hơn bao giờ hết, phản chiếu lên gương mặt nhăn nheo của anh, nhưng vẫn không phản chiếu lại bóng hình người anh đợi. Mãi đến khi mái tóc anh đã bạc trắng, một người đàn bà từ Paris tìm về. Bà nhìn ông lão đứng giữa quảng trường, tay cầm bông hoa khô, rồi tiến lại gần. “Ông đã chờ lâu rồi sao?” - giọng bà khẽ run. Anh nhìn bà, ngạc nhiên. Bà mỉm cười buồn: “Cô ấy… mất trong một tai nạn ở Paris. Chỉ vài tháng sau khi rời Berlin. Tôi là người bạn cùng phòng của cô ấy ngày ấy… Tôi xin lỗi, vì đã quá muộn để nói ra.” Lời nói rơi xuống, như nhát chém lạnh buốt vào tim. Anh đứng lặng, gió thốc qua tai. Tất cả mùa đông anh đã trải qua, tất cả năm tháng ông chờ đợi, bỗng chốc hóa thành khoảng không vô tận. Hóa ra, ngay từ đầu, cô đã không thể trở về. Hóa ra, anh đã sống cả đời chỉ để giữ một lời hứa… với một bóng hình không còn tồn tại. Vì đôi khi, người ta không sống nhờ niềm tin đúng đắn, mà sống nhờ một ảo vọng đã mục nát từ lâu. ⸻ Alexanderplatz vẫn sáng rực rỡ trong đêm, những ngọn đèn lấp lánh như chưa từng biết đến nỗi đau. Còn anh, chỉ đứng đó, tay cầm bông hoa đã khô, mắt ngấn nước, để mặc cho ánh sáng vây quanh một trái tim trống rỗng. Một lời hứa mà cả đời này, Berlin có đổi thay bao nhiêu lần, cũng không thể trả lại. End. #nnbngoc🦊
⸻ Berlin sau chiến tranh giống như một vết thương hở. Những bức tường loang lổ, những mái nhà thủng lỗ chỗ, những con đường chỉ còn lại dấu giày lẫn tro bụi. Trong cái thành phố ấy, họ đã tìm thấy nhau không bằng điều gì lớn lao, mà chỉ là một ánh nhìn vô tình chạm qua khung cửa sổ vỡ. Anh gặp cô vào một buổi chiều mùa đông, khi tuyết rơi lẫn trong tro bụi. Cô ngồi thu mình ở bậc thềm một nhà ga đổ nát, ôm trên tay vài tờ nhạc cháy sém. Cô từng học piano, nhưng tiếng đàn đã biến mất cùng mái trường bị san phẳng bởi bom. Anh chỉ là một thanh niên sống sót, bấu víu vào lao động để không phát điên. Họ bắt đầu nói chuyện bằng những điều nhỏ nhặt: bản nhạc cô nhớ chưa kịp đánh nốt cuối, những buổi sáng anh phải đứng xếp hàng lấy bánh mì, mùi bụi gạch cứ bám trong tóc không gội nổi. Những câu chuyện tưởng vụn vặt ấy, trong một thành phố đã không còn gì, lại trở thành hơi ấm hiếm hoi. Ngày cô nói sẽ rời Berlin, trời đổ một lớp sương mù dày như khói thuốc. Cô nói Paris gọi tên mình, rằng cô không thể sống mãi trong những đổ nát. Anh im lặng rất lâu, rồi gật đầu, như thể mọi từ ngữ đều bất lực. ⸻ Anh chọn ở lại, tin rằng Berlin sẽ hồi sinh từ đổ nát. Cô thì khác, đôi mắt lúc nào cũng ướt vì những giấc mơ vượt khỏi thành phố này. Paris, với cô, là nơi có ánh đèn rực rỡ và giấc mơ không vướng khói đạn, lo toan. Trước khi đi, họ đứng ở quảng trường Alexanderplatz - nơi khi ấy chỉ toàn gạch vụn. Cô nắm tay anh, thì thầm: “Ngày nào Berlin có lại ánh đèn, em sẽ trở về. Gặp nhau ở đây, tháng mười hai.” Anh không trả lời, chỉ khẽ siết tay cô. Trong lòng anh, lời hứa ấy như một ngọn đèn được thắp lên giữa bóng tối. ⸻ Tháng mười hai đầu tiên, anh trở lại Alexanderplatz. Gió lạnh quất vào mặt, tuyết rơi lất phất trên những mảng tường chưa kịp xây. Anh đứng chờ từ chiều sang đêm, cho đến khi quảng trường trống rỗng. Cô không về. Anh tự nhủ: chưa phải lúc. Có lẽ Paris còn níu chân. Có lẽ cô cần thêm thời gian. Năm thứ hai, thứ ba, thứ tư… Anh vẫn quay lại. Berlin dần dựng lên từng bức tường mới, từng ô cửa sáng đèn. Alexanderplatz khoác những lớp áo khác: từ nền gạch vụn đến quảng trường được lát lại, từ một trạm tàu nhỏ thành nút giao sầm uất. Mỗi năm, anh đứng đó, trong cái rét tháng mười hai, tìm một bóng dáng quen. Nhưng chưa một lần cô trở lại. Người ta bảo anh ngốc, rằng cô đã quên, hoặc đã có một đời sống khác. Paris xa xôi, ánh đèn Paris rực rỡ hơn. Nhưng anh không tin. Trong trí nhớ của anh, ánh mắt hôm chia tay vẫn còn nguyên, run rẩy như muốn khóc. Một người hứa hẹn như thế… sao có thể biến mất mãi? ⸻ Anh già đi theo từng mùa đông. Mái tóc điểm bạc, bàn tay chai sần. Berlin cũng già đi trong một dáng dấp khác: bức tường dựng lên chia đôi thành phố, rồi đổ xuống trong tiếng reo hò. Những ngọn đèn ở Alexanderplatz sáng rực hơn bao giờ hết, phản chiếu lên gương mặt nhăn nheo của anh, nhưng vẫn không phản chiếu lại bóng hình người anh đợi. Mãi đến khi mái tóc anh đã bạc trắng, một người đàn bà từ Paris tìm về. Bà nhìn ông lão đứng giữa quảng trường, tay cầm bông hoa khô, rồi tiến lại gần. “Ông đã chờ lâu rồi sao?” - giọng bà khẽ run. Anh nhìn bà, ngạc nhiên. Bà mỉm cười buồn: “Cô ấy… mất trong một tai nạn ở Paris. Chỉ vài tháng sau khi rời Berlin. Tôi là người bạn cùng phòng của cô ấy ngày ấy… Tôi xin lỗi, vì đã quá muộn để nói ra.” Lời nói rơi xuống, như nhát chém lạnh buốt vào tim. Anh đứng lặng, gió thốc qua tai. Tất cả mùa đông anh đã trải qua, tất cả năm tháng ông chờ đợi, bỗng chốc hóa thành khoảng không vô tận. Hóa ra, ngay từ đầu, cô đã không thể trở về. Hóa ra, anh đã sống cả đời chỉ để giữ một lời hứa… với một bóng hình không còn tồn tại. Vì đôi khi, người ta không sống nhờ niềm tin đúng đắn, mà sống nhờ một ảo vọng đã mục nát từ lâu. ⸻ Alexanderplatz vẫn sáng rực rỡ trong đêm, những ngọn đèn lấp lánh như chưa từng biết đến nỗi đau. Còn anh, chỉ đứng đó, tay cầm bông hoa đã khô, mắt ngấn nước, để mặc cho ánh sáng vây quanh một trái tim trống rỗng. Một lời hứa mà cả đời này, Berlin có đổi thay bao nhiêu lần, cũng không thể trả lại. End. #nnbngoc🦊

About